Chương 7: Bạn cùng lớp – Vân

Phòng học lớn của môn Kinh tế Vi mô lúc 7 giờ sáng đã đông đúc. Quân ngồi ở hàng ghế giữa, tập trung ghi chép. Anh đã quen với nhịp sinh hoạt đại học sau hơn hai tháng ở Sài Gòn. Buổi sáng nào anh cũng dậy sớm, vừa học vừa tranh thủ nhận đơn giao hàng hoặc chạy xe ôm khi có thời gian trống. Hôm nay môn học có hoạt động nhóm nhỏ. Giảng viên yêu cầu các nhóm thảo luận về một case study và trình bày ngắn. Quân được xếp vào nhóm 4 người, trong đó có Trần Thị Vân – bạn cùng lớp, ngồi cách anh hai ghế. Vân là cô gái trông khá ngây thơ. 18 tuổi, thân hình nhỏ nhắn, ngực nhỏ xinh, da trắng hồng. Tóc cô buộc thấp, mặc áo sơ mi trắng và quần jeans đơn giản. Trên lớp cô ít nói, chủ yếu lắng nghe và ghi chép chăm chỉ. Quân đã để ý Vân từ những buổi đầu vì cô hay đỏ mặt khi bị gọi phát biểu, nhưng lại trả lời khá thông minh. Khi nhóm họp bàn, Vân ngồi đối diện Quân. Trong quá trình thảo luận, hai người bắt đầu trao đổi ý kiến. Quân khéo léo dẫn dắt câu chuyện, đưa ra quan điểm rõ ràng và hài hước nhẹ. Vân ban đầu hơi e thẹn, nhưng dần dần cởi mở hơn khi thấy Quân không áp đặt. “Anh nghĩ phần này nên nhấn mạnh yếu tố cung cầu biến động theo mùa vụ,” Quân nói, giọng trầm ấm. Vân gật đầu, má hơi đỏ. “Dạ… em cũng nghĩ vậy. Nhưng em chưa chắc về số liệu thực tế.” Quân mỉm cười. “Em có thể search thêm sau, anh hỗ trợ phần phân tích. Đừng lo, nhóm mình làm tốt được mà.” Buổi thảo luận kéo dài hơn dự kiến vì nhóm muốn làm bài tốt. Khi tan học, Vân thu dọn đồ và lặng lẽ nói với Quân: “Cảm ơn anh đã giúp em nhiều trong nhóm.” “Không có gì. Em cần gì cứ hỏi nhé,” Quân đáp. Những ngày sau, họ bắt đầu tương tác nhiều hơn. Trong giờ giải lao, Vân đôi khi ngồi gần Quân để hỏi bài. Quân luôn giải thích tận tình, xen lẫn vài câu trêu nhẹ khiến Vân vừa ngại vừa cười. Dần dần, Vân không còn đỏ mặt nhiều khi nói chuyện với anh nữa. Một buổi chiều cuối tuần, giảng viên giao bài tập nhóm lớn cần nộp sau 10 ngày. Vân nhắn tin cho Quân qua group lớp: Vân: Anh ơi, em muốn gặp để làm bài nhóm được không? Em rảnh chiều mai. Quân đồng ý ngay. Họ hẹn ở thư viện trường lúc 2 giờ chiều. Thư viện tầng 4 khá vắng vào buổi chiều cuối tuần. Họ chọn một góc bàn gần cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ chiếu vào. Quân mang theo tài liệu và laptop nhỏ. Vân mặc áo thun và quần jeans, trông trẻ trung và dễ thương. Hai người làm việc chăm chỉ hơn hai tiếng. Quân giải thích các khái niệm kinh tế một cách dễ hiểu, Vân lắng nghe và ghi chép. Thỉnh thoảng họ tranh luận vui vẻ về cách tiếp cận. Trong lúc đó, Quân để ý Vân hay cắn môi dưới khi tập trung, và cách cô nghiêng người về phía anh mỗi khi hỏi bài. Khoảng 4 giờ 30, trời bắt đầu mưa lớn. Mưa rơi nặng hạt, tiếng mưa lộp độp trên mái thư viện. Nhiều sinh viên bắt đầu rời đi vì mưa quá to. Quân và Vân vẫn ở lại vì bài chưa xong. “Em về được không? Mưa lớn quá,” Quân hỏi. Vân nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt hơi lo lắng. “Em ở trọ xa, xe máy lại không có áo mưa tốt. Chờ mưa tạnh một chút được không anh?” “Được. Anh cũng chưa về ngay.” Họ tiếp tục làm bài. Mưa càng lúc càng lớn, sấm chớp bắt đầu. Thư viện dần vắng hơn, chỉ còn vài người ở các góc xa. Không khí trong thư viện trở nên yên tĩnh và riêng tư lạ thường. Khi gần xong bài, Vân vô tình với tay lấy tài liệu trên bàn, vai cô chạm nhẹ vào vai Quân. Cả hai giật mình một chút. Quân quay sang nhìn Vân. Trong ánh đèn vàng của thư viện, cô trông nhỏ nhắn và dễ thương hơn bao giờ hết. “Em… em xin lỗi,” Vân nói nhỏ, má đỏ bừng. Quân không đáp ngay. Anh đưa tay nhẹ nhàng lau một giọt mồ hôi trên trán Vân (dù trời mưa nhưng trong thư viện hơi nóng). Ngón tay anh dừng lại ở má cô. “Em không cần xin lỗi,” Quân thì thầm. “Em xinh quá hôm nay.” Vân ngẩng lên nhìn anh. Mắt cô long lanh, có chút ngạc nhiên nhưng không tránh né. Quân cúi xuống hôn cô. Nụ hôn đầu tiên nhẹ nhàng, thử thách. Vân do dự một giây, rồi đáp lại. Môi cô mềm và run nhẹ. Họ hôn nhau trong góc thư viện vắng. Quân đưa tay ôm lấy eo Vân, kéo sát cô vào người. Ngực hai người ép vào nhau qua lớp áo mỏng. Quân luồn tay dưới áo thun Vân, vuốt ve da lưng nóng bỏng. Vân rên khẽ trong miệng anh, hai tay cô bấu chặt vai Quân. Quân ngẩng lên nhìn Vân, giọng khàn: “Em muốn không? Ở đây hơi công khai, nhưng mưa lớn thế này ít người qua lại.” Vân đỏ mặt, nhưng gật đầu nhẹ. “Em… em tin anh.” Quân kéo Vân đứng dậy, hai người lẻn vào một góc khuất sau kệ sách lớn ở cuối thư viện. Nơi này tối hơn, ít ánh sáng, và ít người đến. Quân đẩy Vân dựa lưng vào kệ sách, hôn cô cuồng nhiệt hơn. Tay anh luồn dưới áo thun, nắm lấy ngực nhỏ xinh của Vân qua lớp áo ngực mỏng. Anh bóp nhẹ, rồi kéo áo ngực xuống. Hai quả vú nhỏ trắng hồng hiện ra. Quân cúi xuống bú chậm rãi, lưỡi liếm quanh núm vú, vừa mút vừa vuốt ve. Vân run mạnh, hai tay cô bấu chặt tóc Quân. “A… anh… bú… bú nhẹ thôi…” Quân ngẩng lên, thì thầm vào tai cô: “Ngực em nhỏ nhưng đẹp vl. Anh muốn bú mãi.” Anh kéo quần jeans và quần lót Vân xuống. Lồn Vân hồng hào, nhỏ nhắn, đã ướt khá nhiều dù cô còn e thẹn. Quân quỳ xuống, liếm lồn cô chậm rãi và tinh tế. Lưỡi anh liếm dọc khe, mút mạnh hạt le, thọc sâu vào trong. Vân run bần bật, hai chân cô siết chặt hai bên đầu Quân, miệng há ra rên khẽ. “Anh… aaaa… liếm… em chưa bao giờ… sướng thế này…” Quân làm Vân xuất lần đầu chỉ bằng miệng. Nước lồn cô chảy ra ướt cả cằm anh. Quân liếm sạch, rồi đứng dậy. Anh cởi quần, để lộ cặc đã cương cứng. Vân nhìn cặc anh, mắt hơi sợ nhưng cũng tò mò. Quân đẩy Vân dựa lưng vào kệ sách, nâng một chân cô lên. Anh đưa cặc chạm vào cửa lồn Vân, cọ nhẹ nhàng. “Em muốn anh vào chưa?” Vân gật đầu, giọng run run: “Vào… nhưng… nhẹ thôi anh…” Quân đẩy chậm rãi. Lồn Vân rất chặt, nóng và ướt sũng. Cặc anh chui sâu dần. Vân há miệng, mắt nhắm nghiền, hai tay cô bấu chặt vai Quân. Khi cặc anh chui hết cỡ, cả hai cùng rên khẽ. Quân bắt đầu nhấp hông chậm rãi, sâu. Mỗi nhịp anh đều đâm tận cùng, để Vân cảm nhận rõ. Anh vừa chịch vừa hôn cô, thì thầm: “Lồn em chặt quá… anh sướng vl… Em nhìn anh đi…” Vân mở mắt nhìn anh, mắt long lanh vì khoái cảm lẫn e thẹn. Quân tăng tốc nhẹ, nhưng vẫn giữ nhịp chậm và sâu. Tiếng nước dâm nhỏ “sột soạt” vang lên trong góc khuất. Vân run mạnh, hai chân cô run lẩy bẩy. Họ thay đổi tư thế. Quân ngồi xuống ghế, để Vân ngồi lên đùi anh. Vân tự nhún hông chậm rãi. Quân nắm chặt hai bên mông cô, ấn xuống. Anh vừa bóp mông vừa bú vú Vân. Vân ngửa đầu, rên rỉ không ngừng. Quân xuất lần đầu khi Vân đang ngồi lên. Tinh trùng nóng phun đầy vào lồn cô. Vân cũng xuất theo, cơ thể cô run bần bật trên đùi anh. Nghỉ một lúc, họ làm round hai. Lần này Quân đặt Vân nằm nghiêng trên ghế dài, chịch từ phía sau. Anh vừa chịch vừa vuốt ve ngực và day nhẹ hạt le của Vân. Anh thì thầm vào tai cô những lời bậy bạ xen lẫn dịu dàng: “Em sướng không? Lồn em vẫn siết chặt cặc anh vl…” Vân gật đầu, giọng nức nở: “Sướng… anh… em muốn… mạnh hơn chút…” Quân tăng tốc, chuyển sang rough nhẹ. Anh tát nhẹ vào mông Vân, chịch mạnh và sâu hơn. Vân cắn môi để kìm tiếng rên vì sợ người khác nghe thấy. Round này kéo dài, họ xuất gần như cùng lúc lần thứ hai. Sau khi xong, hai người nằm ôm nhau trên ghế dài một lúc lâu. Quân vuốt ve lưng Vân, hôn nhẹ lên vai cô. Vân thở dốc, mặt vẫn còn đỏ bừng. “Anh… anh làm em… em không nghĩ mình sẽ làm chuyện này ở thư viện,” Vân thì thầm, giọng ngượng ngùng nhưng không hối tiếc. Quân mỉm cười, hôn trán cô. “Em không hối hận chứ?” Vân lắc đầu. “Không… em tin anh.” Họ nằm im thêm một lúc nữa. Bên ngoài mưa vẫn rơi nặng hạt. Quân giúp Vân mặc lại đồ, rồi hai người thu dọn tài liệu. Khi mưa tạnh, họ ra khỏi thư viện. Trước khi chia tay, Vân nắm nhẹ tay Quân. “Lần sau… em có thể nhắn anh không?” Vân hỏi, giọng nhỏ. Quân nhìn cô, gật đầu. “Nhắn. Anh sẽ đến.” Vân mỉm cười, má vẫn còn hồng. Cô lên xe và rời đi. Quân đứng lại nhìn theo bóng cô khuất dần. Bên trong đầu anh nghĩ: Em này ngây thơ nhưng dễ thương. Lần sau chắc sẽ còn nhiều hơn. Nhưng anh cũng biết mình vẫn là người không muốn ràng buộc lâu dài. Hành trình ở Sài Gòn còn dài, và Vân chỉ là một phần trong đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận.

  • Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!